Game-VN  >  xo so dt
san rong vang

rongBên kia Ông Viễn đang thầm than, thì bên này Lý Cáp cùng với kỵ binh Hổ doanh của mình càng chém càng hứng khởi. rongĐa tạ sư huynh nhắc nhở. vang Lý Cáp nói xong Tam Ngưu cùng bước lên trước, sau đó hắn lại vuốt ve con hồ yêu cho nó khỏi sợ hãi. vang Bất quá Vương Điển mấy năm trước đã mất, để lại hai người con, một trai một gái. Con trai là Vương Phong, con gái là Vương Hàm. Vương Phong thuở nhỏ phong lưu, tuy có tài văn chương nhưng ngay cả cái danh tú tài cũng dùng tiền mua lấy, lại còn xem thường kế thừa sự nghiệp thương gia, suốt ngày chỉ la lê lầu xanh, quán rượu. Hai huynh đệ của Vương Điển cùng với mấy đứa cháu cũng lại là cái hàng ăn không ngồi rồi suốt, không tài cũng không cần cù. Bọn họ chỉ suốt ngày ăn uống rồi đi nháo sự làm hại quê nhà. rongLý Cáp nhìn cô bé kia cười nói.

rongTrần Vân không khỏi có chút không yên, thấp giọng nói: vang Phong Liễu Tam mở chiếc hộp trên tay ra lập tức cảm nhận được sắc vàng chói lọi. Nằm trong hộp chính là một thanh kim phiến. sanCòn Đại phi thì kinh ngạc ngơ ngác ngước nhìn chủ nhân của mình, vừa rồi rõ ràng cảm giác được chủ nhân có vẻ rất khẩn trương.... sanĐoàn người đi qua hậu viện, đây là một con đường nhỏ ở ngoài bìa rừng không khí thất u tích, là đoạn đường để tới Ái Văn các. vang "Ân, ngươi vốn có phải là thiên kim đại tiểu thư hay không?" Lý Cáp khẽ quay đầu lại, nói: "Ta thấy ngươi thích ứng rất tốt đó."

sanAi nha, cuộc sống như vậy mới gọi là sống chứ. Lý Cáp lúc này chỉ ước sao cho hắn sống như vậy trên giường suốt đời. vang Lê Bố nắm quyền chào Lý Cáp, cười rằng: sanHoa Tư nhìn về phía nàng, do dự, thấp giọng nói: sanLý Cáp và Lê Bố một đường chém giết hơn mười dặm, đến khi hoàng hôn mới quay về Hoa Bình Dã. sanLý Cáp thầm nghĩ, nếu như danh tiếng trên giang hồ mà có thì chắc chắn sẽ ngang hàng với các bậc mỹ nữ như Công Tôn Vô Tình, Bạch Ngưng Sương. Vậy chằng phải Võ lâm thập mỹ bài danh bảng cần phải sửa sao?

sanTử Nghiên thật lợi hại, vò rượu này là do đích thân tỷ ấy tự ủ đấy. sanThiên Tú nói : rongDứt lời tiếp tục đi về phía trước. san"Nàng biết thị nữ là có ý nghĩa gì không? Biết thị nữ nên làm những việc gì không? Sau này nàng chính là người của ta, hiểu chưa?" sanVậy phải ở đâu mới có?

rongNgười chăn ngựa lúc này mới bò lên, lắc lắc đầu, thấy "Hắc Cầu" cùng "Bạch Thạch" đã đi rồi. Không khỏi vỗ đùi hô to "Không tốt!", thấy những người khác thờ ơ lạnh nhạt, vội la lên: rongChúng ta chỉ uống một chút thôi, chắc chắn nàng ta sẽ không phát hiện, Hương Hương mà ra tay thì thần không hay, quỷ không biết. vang Lý Cáp quét cặp mất đầy tơ máu nhìn đám người Hồ khiến cho chúng lạnh run, không khỏi ngửa mình giật ngựa lui về sau. vang Vương Phong công tử giờ đây trên mặt chẳng còn một chút huyết sắc, áo quần rách rưới, phia dưới đũng quần còn có chút máu đỏ thấm ra. Cả người hắn tả tơi xơ xác, dính đầy rơm rạ bụi bặm, thảm không chịu nổi. rongLý Cáp cười nói:

vang “Như vậy.. hiện giờ các ngươi có tính toán gì không?” Diễm Nhi tiếp tục thăm dò. sanĐi thôi, chúng ta đi suốt đêm, đến Đông Xuyên câu sẽ có người tiếp ứng. vang Lý Cáp ngạc nhiên. vang Lầm Hồng nhẹ nhàng “A!” một tiếng, thân mình run lên, dừng bước, chân run lên. vang Âm tiết cuối cùng đánh ra, Lý Cáp mở hai mắt, mỉm cười nhìn về phía Thiên Thiên, rồi khen ngợi: "Thiên Thiên thật sự là bảo bối của ta! Quá hay! Sau này nàng nhất định sẽ trở thành một tuyệt thế cầm sư." Hắn thật sự khó có thể tưởng tượng, tiếng đàn tuyệt vời dễ nghe như vậy, tự nhiên xuất từ đôi tay nhỏ hắn của một nữ hài mười tuổi. Mặc dù khúc 'phượng cầu hoàng' này nghe không giống với khúc nhạc cùng tên ở kiếp trước của hắn, nhưng là do Thiên Thiên đàn, so với bản ở kiếp trước càng u mỹ rất nhiều.

vang Tại đây xăm ba chữ “giết không chết". san“ Cách cách” một tiếng, chiếc quạt được xòe ra. Các cơ quan trong chiết phiến này cùng với cái cũ của hắn cơ hồ cũng giống nhau nhưng lại muốn thuận tay hơn nhiều. có thể thấy công tượng làm nên thiết phiến này tay nghề cũng hẳn siêu phàm trác tuyệt. rongDương tỷ, sau này ngươi có tính toán gì không? Không bằng mang theo hai vị đại ca đến Hỗ Dương đi. sanKhông phải lạc đường chứ? rongLý Cáp mỉm cười nói:

rongHương Hương trịnh trọng gật gật đầu: vang Hắn giao cho ngươi! sanBản tướng là chủ soái Lý Cáp. sanNgươi không nên nói với ta rằng Lê Bố tự chết, tâm bệnh phát tác? Lừa ai vậy? Ta với hắn từ Bắc Cương đến Tây Nam, vào sinh ra tử, chưa bao giờ thấy hắn có tâm bệnh gì. Thế lực Lý gia ở kinh thành so với hoàng gia còn hơn một bậc, chẳng lẽ thật sự không biết gì? vang Ánh mắt của mọi người lúc này lại đồng loạt dời đến hoàng đế