Game-VN  >  sxmb th2
mega ngay 23 11

23Lý Cáp khẩn trương, hai nữ tử này xem ra là người có võ công cao cường, như để các nàng rời đi, chính mình một người không thể ngăn được. Đến lúc đó tận chân trời góc biện, lại đi đâu tìm được tiểu Sương nhi nữ hài xinh đẹp này cơ chứ? megaLúc này, Lý Cáp đang ở trong gian phòng chứa củi âm u của Tổng đốc phủ. Đứng bên cạnh Lý Cáp là Tam ngưu, còn phía trước mặt của hắn chính là Vương Phong công tử mới bị hoạn. 23Lý Cáp hỏi. megaNhị công tử, Diễm Nhi cô nương hiện tại có lẽ đã không còn nguy hiểm nữa, ba cây trúc tiễn này mặc dù đâm rất sâu vào ngực nàng nhưng vẫn chưa tới chỗ yếu hại, lại cũng không tẩm độc, nên chỉ cần nghỉ ngơi vài tuần là đủ. 11 Lý Cáp hơi nhíu lông mày. Hương Hương ngay lập tức ra tay, một chưởng đánh nát đầu người kia, chỉ còn lại cái cổ và cụm lưỡi.

11 Lý Cáp nói với Tam Ngưu phía sau. ngayVương lão bản hiện giờ mồ hôi lạnh cha đuỗi mồ hôi lạnh con chen nhau mà toát ra, bọn này thật là bá đạo quá đi mà. 11 Mấy lão giả ngồi bên cạnh lập tức rời đi, vẻ mặt lo lắng nhìn về phía hai nữ tử và một nữ hài kia, trong lòng âm thầm than: 'Ba nha đầu từ xứ ngoài tới chẳng biết trời cao đất dày, ngay cả nhị công tử của Tổng đốc phủ cũng dám trêu, cái này không phải là sợi tóc mềm đánh với dây xích sắt, đúng là tự đâm đầu vào chỗ chết! Gần đây, mới có hai tiểu tử bên ngoài tới, chọc vị tiểu gia này, kết quả là bị đánh một trận rồi bị ném vào tron nhà xí ngâm một đêm, sau đó là trói lại ở trong sân, chỉ còn lại nửa cái mạng mà thôi. ngayBên trong trướng, ánh mắt mịt mờ của Tịnh Cơ dần thay đổi, nhìn về hướng rèm che, trong lòng nghi ngờ, không phải tộc nhân chiến bại sao? Không phải ngay cả đại hãn cũng bị tên ác ma bắt giữ sao? Không phải đại quân của tộc nhân bị mười vạn quân Hạ bao vây sao? 23Lý Cáp vẻ mặt vô tội, bất đắc dĩ cười với Phạm Tiến nói:

megaĐại hiệp? 23Buổi tối, chúng nữ mặc dù cảm thấy không muốn cùng hắn chờ lâu, rất nhiều lời muốn nói, nhưng ngày mai hắn phải đi sớm, nên mọi người đành phải để cho hắn sớm đi nghỉ ngơi. megaNgụy biện nói nhảm, chẳng lẽ phụ thân, đại ca cùng gia gia dạy đệ những thứ này? 23Bỗng nhiên một trận ồn ào từ phía xa truyền đến, áo xám công tử nhíu mày, xoay người lại thì thấy hơn mười tên hắc y nhân đang nhảy tường mà vào.Cầm đầu đám hắc y nhân là một người hoàn toàn bất đồng, mặc dù hắn cũng mặc hắc y nhưng lại có lông mi màu trắng, thoạt nhìn qua cũng ước chừng năm sáu chục tuổi bộ dạng, đồng thời sắc mặt tràn đầy hồng quang, hiển nhiên cũng là một tuyệt thế cao thủ. Mà trên vai hắn lúc này đang khiêng một cái bao tải màu xám to, nhìn qua cũng biết nhất định bên trong có chứa người. ngayÔ thái hậu sẳng giọng.

ngayTướng lĩnh tên Lưu Kính ngay lập tức bị đám quan lại đẩy ra, cơ hồ lảo đão ngã rạp về trước. 11 Bạch Nhi và Tiểu Thanh đều thần sắc buồn bã nói: ngay“cái này...hài tử xem tin của tỷ tỷ, tỷ muốn bế quan tu luyện, không có khả năng về nhà được. Đã hai năm không được gặp tỷ tỷ, hài nhi rất nhớ tỷ ấy, sở dĩ... sở dĩ hài nhi muốn đi Đông Hải để gặp tỷ tỷ, mong nương đáp ứng cho hài nhi.” Lý Cáp đắn đo nói. 11 Lý Cáp kéo Hương Hương tiến lên, mới nhìn thấy rõ phía trước xuất hiện một cái cửa tròn cực lớn bán kính tầm hai mươi mét trở lên. Xuyên thấu qua lam quang có thể thấy phía trên điêu khắc một đống hoa văn kỳ quái, giống như sóng biển lại giống như những đám mây. Cửa tròn phối hợp với bốn thanh trường kiếm màu trắng ở bốn góc nhìn khá lạ mắt. megaLiên Khanh ngồi cạnh Lý Cáp tò mò nhìn về phía đám người đang đánh đấm hỗn loạn. Trước đây cũng không ít kẻ vì nàng mà xung đột đánh lộn, nhưng lúc đó nàng chỉ cảm thấy nhạt nhẽo vô vị. Bất quá lúc này tâm trạng nàng đã thay đổi rất nhiều, ngay cả khí chất cũng biến đổi, từ một nữ tử thành thục điềm đạm biến thành một thiếu nữ vui vẻ hoạt bát, nhìn cảnh đánh nhau náo nhiệt liền muốn xem một chút.

23Lý Cáp một phen giữ chặt cánh tay nàng nói: megaCha ta không cho nuôi bạch hồ nữa nên đã cho người thả Hương Hương đi mất rồi. Thị nữ này chính là để bồi thường cho ta nên ta cũng gọi nàng là Hương Hương. 23Vodka thật đó, đưa hàng nhái ta đập quán! megaLý Cáp cười xen lời hắn: 11 Lâm Thiên Văn ngoài soái trướng khó khăn lắm mới nuốt được một ngụm nước bọt nói với Tiêu Hàn.

11 Tiểu Văn đối với một nữ tử khác nói: ngayVương Hàm tuy cũng là một người cứng rắn, tính cách gan dạ quật cường nhưng dù sao cũng là con gái, biến cố xảy ra quá đột ngột dọa nàng trắng cả mặt. Đôi chân nhỏ không còn chủ động được nữa chảy nhũn cả ra, nếu không phải có bức tường đỡ ở phía sau thì có lẽ nàng cũng nằm lăn quay ra đất. 11 Lý Cáp nghĩ cái gì đó một lúc sau hắn vội vàng nhảy dựng lên, hai tay bưng hai món điểm tâm rồi gọi Hương Hương cùng chúng nữ nói: ngaySáng sớm hôm sau, Lý Cáp mang theo năm người Lý Đông, Lý Tây, Lý An, Lý Bình, Trương Đào tùy tùng, hai vị thị nữ Diễm Nhi, Thiên Thiên, ba người hầu Ngưu Đại, Ngưu Nhị, Ngưu Tam, ngao khuyển ‘đại phi’, uy nghi hùng vĩ đi tới Bách Hoa Lâu. 23Lộ canh đích dã thảo

megaLý Cáp khẳng định đám người này có phương pháp rời đi, nếu không không có khả năng không có truy binh theo sau. 23thán thiên hắc đắc thái tảo megaChủ tử trước nay đều là chính nhân quân tử, làm bất cứ việc gì cũng có lý do chính đáng. 23Cụ thể chuyện gì xảy ra thiếp thân cũng không rõ lắm, bất quá Ngu Phi cùng hai vị phi tử khác vốn được sủng ái đột nhiên chỉ trong một đêm toàn bộ bị phế, gia tộc các nàng bên ngoài đồng dạng đều rơi đài, liền đó chính là lợi ích triều đình thay đổi. ngayCô nương, một mình đi xem “Vạn Hoa hội” chẳng phải rất nhàm chán sao, không bằng chúng ta cùng nhau đi xem?

ngayLý Cáp cười nói. 11 Nữ thích kách thấy hơn mười Vũ Lâm quân nhnh chóng gỡ cung xuống, rút tên kéo dây cung nhắm vào bọn họ, có ý đồ muốn chuồn thật lẹ. Nhưng khi nàng nhìn sang Lý Cáp bên cạnh, thấy thằng này mang bộ dáng như không có chuyện gì xảy ra, nhất thời làm cho nàng không giải thích được. ngayLý Cáp chỉ mỉm cười gật đầu, không nói gì. 11 Tiểu nhân đã phái năm cao thủ âm thầm yểm trợ, nhưng mà... Nhưng mà Đông Phương Bất Bại võ công thật sự quá mạnh mẽ, năm cao thủ chỉ còn một người trọng thương về được, còn lại cùng toàn bộ cao thủ chính đạo táng thân dưới tay Đông Phương Bất Bại. megaTên đại hán đó liếc Diễm Nhi nói: “Chúng ta không quản ai mời chúng ta ăn, chúng ta chỉ biết có cơm ăn! Thức ăn ở đâu? Ở đâu?” Đôi mắt to như chuông đồng đảo quanh bốn phía, những thực khách đang lén nhìn vội rụt cổ lại quay đầu sang hướng khác.