Game-VN  >  ff appvn

du doan mn minh ngoc

ff appvn 2021-11-25 08:50 300

minhLý Cáp nghe thì vội hỏi: duChân mày Hồng Tam công tử dựng lên, lạnh lùng nói: mnLý tướng quân, ngươi không có bị thương chứ? minhTiếp theo trừng mắt lên: doanHà Liên Khanh dứt khoát lắc đầu:

minhThanh Lâm tổng đốc? Hỗ Dương? minhDiễm Nhi làm theo lời Lý Cáp, mang theo cái bọc chứa hai bình sứ không biết có gì, làm bộ hỏi cơm tối rồi len lén đổ vào rượu và thức ăn của quân sĩ, tùy tùng, hộ viện và bốn gã cung phụng. duLý Minh phân phó hạ nhân bên cạnh. duMuội tử, muội không nói lời nào, ta coi như muội đồng ý rồi đấy. duHắc y nhân kia quát to, những mũi tên ẩn hàm nội kình lập tức từ hai bên bắn tới Lý Cáp.

minhHả? Nàng vừa nói gì? Ta nghe không rõ. doanLý Cáp sửng sốt, buông bát nói: ngoc Thiên Thiên muốn thiếu gia vui vẻ cơ. doanNày tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ tỷ lại thích một tên hư đốn như ta hay sao? duNhưng hiện tại hắn cũng không còn chỗ nào để tìm quần áo cả, ánh mắt liếc nhìn cái túi màu đen do Bách Biến biến thành trước ngực Linh Nhi, trong lòng khẽ động, liền lấy xuống, lấy Thiên Sơn Tuyết Liên ở bên trong ra ngoài.

ngoc Sau một đêm phong lưu lại còn có thần sắc tốt như vậy, Nhị công tử quả nhiên dũng mãnh vô song, Phong mỗ quả thực bái phục, bái phục sát đất! mn-Họ Lý? doanTrở về U Minh đảo. minhThân vệ của Tiêu Mạc Vi đều là đưa mắt nhìn nhau, sợ hãi không dám tiến lên, uy danh của Lý Cáp trong mấy ngày nay đều truyền đến khắp nơi, ngày ấy ở hình đài chịu mấy ngàn quân trượng mà không một cái nhăn mày, không rên một tiếng, chính bọn hắn tận mắt chứng kiến. Hiện giờ Lý Cáp vừa mới dẫn quân đi đánh Hồ lấy ít thắng nhiều, đánh tan giặc Hồ, một thân huyết tinh, rồi nhìn thấy cây trường phủ màu đen, bọn hắn liền không có can đảmchiến, làm sao mà dám đến bắt hắn ngoc Công Tôn Vô Tình cũng chẳng thèm liếc hắn một cái, khẩu khí cũng chẳng thèm thay đổi:

ngoc Vâng. minhChủ nhân, phụ cận có hai người có đạo thuật cao thâm. duMuội tử, chúng ta phải về nhà, không trở lại kinh thành nữa, được không? ngoc Gọi Lý tướng quân làm gì. Muội cứ trực tiếp gọi Lý đại ca là được. doanTiếng hò reo vang dội. Binh lính sĩ khí tăng vọt, nhiệt huyết sôi trào, cảm giác khẩn trương không yên sớm đã không còn thấy bóng dáng. Nếu không phải Lý Cáp hạ lệnh không có lệnh của hắn không được tiến công, chỉ sợ bọn hắn đã muốn lao lên đánh giết.

minhCái kia... Sao có thể, sớm không tới muộn không tới lại tới lúc này a! ngoc Lý Cáp cười lạnh: "Ngươi cứ cố chấp đi, lão tử xem ngươi có thể kiên trì bao lâu, chờ ngươi khóc lóc đến cầu xin lão tử." doanBình thường, ca ca chỉ đi ra đại doanh cấm vệ quân ngoài thành, cùng nhau huấn luyện hoặc là đi tới nhà một số người quen cũ trong quân uống rượu, rất ít tiếp xúc với người khác. Tính cách của hắn huynh cũng biết, không thích tranh đoạt cùng người khác, ai muốn dồn hắn vào chỗ chết chứ? duSau một một hồi lâu, Y Tiên mới từ từ ngừng khóc, nói với Lý Cáp: mnLý Cáp chậm rãi nói:

duVâng. ngoc Hạ Nhu thích nhất ăn bánh bao, đặc biệt là bánh bao nhân thịt mỡ. Lý Cáp khi đó thường cười trêu nàng rằng nữ nhân ăn thịt mỡ nhiều sẽ béo, sau này sẽ ế chồng. Hạ Nhu liền cười tủm tỉm nói sau này nàng chỉ muốn gả cho Lý Cáp thôi. minhLý Cáp ghìm ngựa, chờ tên đầu lĩnh hộ vệ đến rồi nói: ngoc Thực ra nếu hắn hô lên một tiếng thì Diễm Nhi cũng sẽ mở cửa cho hắn vào, sau đó nếu hắn muốn ăn nàng ngay tại chỗ thì nàng cũng không phản kháng được như Tử Nghiên. Có điều nhàn cư vi bất thiện, Lý Cáp bỗng nhiên muốn thử cảm giác rình trộm. doanỚ! Thế không phải nàng ra Tiết thành sao?

mnLý Cáp nhìn nhìn. Quả thật, những tên tiêu thống võ công quá tầm thường. So sánh với Lê Bố hoặc cao thủ như Mạnh Đông Khoan quả là nực cười. Do dù là Dương Cận, đều có thể một đấu với ba, bốn thằng. minhPhạm Tiến cơ mặt co rút, tựa hồ là đang cực lực khắc chế tâm tình của mình, cố duy trì vẻ tươi cười, ăn nói khép nép: mnThiên Thiên ngẩng đầu liếc mắt nhìn Lý Cáp, rồi vùi đầu vào ngực hắn. duHỏa Kỳ Lân? minhChợt lúc này cửa phòng bật ra, bốn tên hộ vệ hung hăng bước vào, sau đó tách ra hai bên, lộ ra lối đi cho một tên công tử béo mập tay cầm chiết phiến thong thả đi vào.