Game-VN  >  xsvt 1 5
cristante

cristante Lý Cáp nháy mắt ra hiệu cho nàng rồi liếc qua ghế trống bên trái của hắn, ý tứ hiển nhiên là muốn nàng qua ngồi với hắn. Bạch Ngưng Sương vốn cũng không muốn ngồi ở chỗ này cho nên dứt khoát đi qua ngồi cạnh Lý Cáp. cristante Nếu hôm nay bổn công tử mà lui thì sau này sao có thể lăn lộn trên giang hồ nữa? cristante Đây là... Thái sư hạ lệnh, thích khách này tuy bị chế trụ nội lực nhưng... cristante Nữ hài nắm tay của hắn chặc hơn, đôi mắt xinh đẹp như bảo thạch nhìn hắn, và nói:" Không muốn đi, không muôn đi...." thanh âm tuy rất nhỏ khó nghe được, nhưng lại giống như mảnh lụa mềm mại nghe rất êm tai, lòng người sảng khoái, không hổ là nguyệt nữ a! cristante Không sai. Ngươi ở “Vạn Hoa hội” tình cờ gặp hắn? Các ngươi có nói gì không?

cristante Vâng! cristante Cửa chính đã bị Ma môn cao thủ chặn lại. Trong phòng thì không nhìn thấy gì, nhân số lại nhiều còn có người Ma môn trà trộn bên trong, tình hình đúng là hiểm ác cực điểm. cristante Ánh mắt Lý Cáp hết nhìn trái rồi lại nhìn phải, trong lòng muốn biết tại sao phản ứng của cha mẹ lại tương phản lớn đến vậy. cristante Đúng, hắn gặp một người. cristante Lúc đến đây Tiêu đại tướng quân đã thông báo, không thể tự tiện bắc thượng. Hơn nữa thành này dù không ít lương thảo nhưng chúng ta không có đủ xe ngựa làm sao mà tiếp tế?

cristante Nói thật cho lão biết, nếu ta muốn thì hoàn toàn có thể nói với ông chủ của Phiên Hương lâu này nhường lại Hà Liên Khanh mà không mất một xu, nhưng nể mặt lão xưa nay hầu hạ cũng chu đáo nên bổn công tử mới bàn chuyện chuộc thân. Một trăm vạn, mai ta cho người đưa tới, nếu lão còn không biết điều thì ngay cả cái chức lão bản này cũng không cần làm nữa đâu. cristante Công Tôn Vô Viễn tận tình khuyên bảo đủ đường. cristante Diễm Nhi nhìn Thiên Thiên nói: "Thiên Thiên, ngươi không hiểu. Nữ tử có thể mất mạng cũng không thể mất sự thanh bạch! Ta thà chết cũng không để tiểu tử này làm nhục sự thanh bạch của ta!" cristante Lý Cáp gật đầu nói: cristante Nếu vào người thường thì chắc chắn đã bị lão hổ vồ trúng và trở thành bữa tối nhưng Võ Tòng là một người phi thường, thân hình hắn nhoáng lên một cái, lách qua nanh vuốt của con hổ, trên người tuy có vài vết rách bị vuốt hổ xé toạch nhưng không có gì đáng ngại.

cristante Thực ra cứu nàng không phải không được, chỉ là chỗ chúng ta không có dược phẩm thích hợp. cristante Tử Nghiên nâng một đóa vuốt ve nói: cristante Mọi người biết một chút nội tình cũng nói, võ sĩ cẩm bào này chính là thủ hạ của Đằng Lăng vương gia, đại danh đỉnh đỉnh “Đằng Lăng cẩm vệ”. Tuy hắn là Vương gia nhưng cũng đâu thể ỷ hiếp người như thế vậy. Đây là kinh thành dưới chân thiên tử đấy, như vậy vương pháp có còn hay không? Chẳng nhẽ thiên hạ này chỉ cần một người Hàn gia bọn họ nói là xong sao? cristante Các đại đầu lĩnh Hồ tộc liền vội vàng xuất hiện thu xếp, tối hôm qua bên trong doanh trại của họ không hề có dị động, cũng không phải người của họ xông vào doanh cướp người. cristante Trên thảo nguyên, người đàn ông tặng trang sức cho phụ nữ mang hàm ý tỏ lời yêu, nếu cô gái đó nhận thì đó sẽ là vật đính ước.

cristante Phu nhân bảo ngài bảo trọng thân thể. Mặt khác, lão gia nhắn tiểu nhân ngài làm ông ấy rất hài lòng. cristante Trong nháy mắt cảm giác ê ẩm tê dại qua đi, Lý Cáp hiện tại chỉ cảm thấy tinh lực dồi dào, nhiệt huyết sôi trào. Chưa từng có cảm giác bị khiêu chiến, khiến hắn hận không thể nhảy lên tầng mây bắt người đại biểu cho trời ném sét xuống, dĩ nhiên là nếu có người đó đã. cristante Hướng kia, cách khoảng hai mươi dặm có khí tức của con người. cristante Hoa Tư tuỳ tiện nói: cristante "Tốt quá! Tốt quá! Thiên Thiên cũng quả nhiên là bảo bối của ta! Không tệ, không tệ, công tử ta muốn đem nó treo trong phòng! Thiên Thiên thật giỏi, Thiên Thiên thật giỏi!" Lý Cáp cười lớn xem trái xem phải thích thú không buông tay.

cristante Trời mưa thì kệ trời mưa, ta đây mây mưa còn to hơn trời. Thôi ăn cơm nào. cristante Tỷ tỷ, người làm gì vậy?! cristante Chúng ta từ thế giới, thời đại của mình đột nhiên nhảy vọt đến đây, mang theo trí nhớ của kiếp trước giáng sinh, từ nhỏ liền được trao cho năng lực vượt thường nhân trăm ngàn lần. Chúng ta vô luận làm cái gì cũng rất thuận lợi, phảng phất trời đất là bởi vì chúng ta mà tồn tại, vận mệnh là do chúng ta an bài. Mà hết thảy bất quá là một trò chơi của thiên mệnh thôi. cristante Lý Cáp nói xong lại nghĩ tới một chuyện, nhân tiện nói luôn: cristante Lý Bình cầm đến một chiếc hộp màu đen, đưa đến trước mặt Lý Cáp:

cristante Chứng kiến cảnh tượng bất thường trong trời đêm, Lý Cáp bắt đầu hoài nghi có phải có đạo sĩ phát động một pháp trận siêu cường? cristante Ngưu Tam nói: cristante Vũ… Vũ Uy hầu… Ngươi… Ngươi đây là… Làm cái gì vậy? Nơi này là vương phủ… Bổn vương… Có chuyện… Có chuyện gì từ từ nói… cristante Đừng… chờ một chút. cristante Bên cạnh Âu Tề ghé miệng vào nói nhỏ:

cristante Thiếp thân nguyện lấy tấm thân này cung phụng công tử, mong công tử thành toàn. cristante Trên bàn cơm chỉ có Lý Cáp, Tử Nghiên, Liên Khanh, Thanh Thanh, Nguyệt Nhi cùng Linh Nhi mới vừa tỉnh ngủ, mấy Hồ nữ ở biệt viện không đến (hay là không thể đến ). Chúng nữ tối hôm qua cũng nghe được tiếng rên rỉ và thở gấp trong phòng hắn cả đêm, dĩ nhiên là biết hắn làm gì, ánh mắt đều nhìn hắn như nhìn quái vật. cristante Ai cũng có ai có thiện, cũng có thể do chúng ra chưa thấy được phần thiện của hắn. cristante Nữ thích khách trừng mắt, tay kéo đồ lên che xuân quang lộ ra: cristante Nhưng mà không ai ngờ lão các chủ cho Vân Lâm cùng Doãn Tiêu thay mặt Linh Uyên Các tái xuất giang hồ là đúng nhưng hắn hiển nhiên không nghĩ tới hai đồ đệ vừa ra khỏi tông môn lại cắm đầu đâm vào Đại ma vương Lý Cáp. Doãn Tiêu thì bị thiến rồi biến thành đạo cụ đưa cho Ma Môn làm bia đỡ đạn cho chính đạo vung tay chém giết, kết cục là chết không toàn thây, hoá thành huyết thuỷ. Còn đại tiểu thư Vân Lâm về nhà ở Hỗ Dương Lý gia thì chả buồn đặt chân vào giang hồ nữa.