Game-VN  >  code 789
nổ hũ

hũ Lý Cáp đột nhiên xông tới, làm cho đám Hồ kỵ không kịp phản ứng, chỉ hai phát đã bến thành nát vụn, chỉ trong chớp mắt hắn đã chạy ra khỏi đám thân quân Hồ. hũ Lê đại ca, từ khi nào huynh trở nên rụt rè sợ hãi như vậy? hũ Chủ nhân muốn có em bé sao? Hương Hương cũng có thể sinh... hũ Tư Không Minh há to miệng: nổMuội muội! Thật sự là muội ở đây!

nổMới là lạ nổCác ngươi… nổThái hậu kỳ quái nói. nổThanh âm hữu khí vô lực kia ngấm vào xương tủy Lý Cáp, phá vỡ cái bức tường kiềm chế cuối cùng của hắn. cả người Lý Cáp không còn làm chủ được nữa mà run lên bần bật...Hắn đã lên đỉnh mất rồi! Một luồng tinh khí nóng bỏng phun ầm ầm vào trong người Công Tôn Vô Tình tội nghiệp. hũ Nhóm binh lính bên ngoài vây xem cũng là nghị luận sôi nổi, đều là nói Lý Cáp quá mức tự đại, đương nhiên, chỉ là âm thanh vô cùng bé. Mà đứng ở một bên Dương Cận cùng mấy đội thân vệ binh lính cũng biết, Lý tướng quân tuyệt đối có thực lực dành được năm chữ này.

hũ Vì thế mỗi ngày Lý Cáp lại cùng Lê Bố, Dương Cận, Vưu Mang và Tiểu Phi đi ra vùng ngoại ô săn bắn giết thời gian. hũ Thiên Tú ngồi ở phía sau chợt thấy có một cái mụn ở hông của Hỏa Kỳ Lân, ngạc nhiên hỏi: hũ Lý Cáp nói: hũ Cấm vệ quân có chút mâu thuẫn với tướng sĩ từ thảo nguyên trở về, cảm thấy bọn họ có gì mà kiêu ngạo, mình mà ra trận cũng thắng dễ dàng như vậy a. nổTiêu Hàn cười:

nổTrầm mặc hồi lâu, Lý thái sư mới lấy giọng thương lượng nói: nổThiên Thiên nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Linh Nhi nói: nổLý Cáp nói mà sắc mặt không thay đổi: “Không sai, ta bảo ba người các ngươi, hát, nhanh lên đi!” nổÔng tướng quân, sự tại nhân vi, dù sao bây giờ ngoài cách đó ra thì chỉ còn biết ngồi chờ chết, thà xông ra ngoài đánh cuộc một phen, mạt tướng nguyện làm tiên phong trợ lực cho nhị lộ quân phá vây! hũ Tỷ phu? Tỷ tỷ ngươi xem trọng ai?

hũ Lưu manh. hũ Lý Cáp trầm giọng quát. Dưới đài, binh sĩ lập tức yên tĩnh cùng kinh ngạc nhìn hắn. hũ Tới thư phòng, đã thấy Tiếu Phương đứng một bên, ông nội Lý thái sư thì cầm một quyển sách lật xem, nhìn không ra hỉ nộ, nhưng mà chắc là Tiếu Phương đã nói rõ mọi chuyện cho ông nội. hũ Có người đnag đuổi theo. nổHôm nay coi như xong, nhớ sau này phải ngoan, nếu không lần sau làm ta tức giận, 'phần thưởng' sẽ nhiều hơn nữa.

nổNạn dân kia có bao nhiêu? nổĐược, ngươi được. Thật là không quản được ngươi. Ngươi đi thuyết phục mẫu thân ngươi đi. nổLý thái sư nói. nổVân Lâm há to miệng: hũ Có thể vì Nhị công tử cống hiến là phúc khí của chúng ta.

hũ Nước… hũ A! Đừng mà!~~ hũ Lý Cáp ngẩn người, nhìn đám tướng sĩ hổ doanh bên cạnh, thấy bọn họ mỗi người đều sĩ khí tăng cao, liền hỏi: hũ Trên mặt đất, A Bố Tha còn đang run rẩy, miệng rỉ máu tươi, nhưng tay hắn lại cầm dây chuyền mà Tường Toản muốn tặng cho Thiên Tú. nổLý thái sư thấy Lý Cáp tiến vào, Tiếu Phương hiểu ý khom người cáo lui, lúc ra cũng không quên khép cửa lại.

nổTiếng nói vừa dứt, trên mặt đất hai áo bào tro lại bị hai cước, máu tươi từ miệng và mũi ròng ròng phun trào. Nếu không phải bọn hắn bị phong lại huyệt câm chỉ sợ sớm đã khóc thét. nổ-Không sao! không sao! Tại hạ với những việc này cũng không có hứng thú lắm. nổLý Cáp nói: nổKhởi bẩm hoàng thượng, vừa nãy truy đuổi thích khách hạ thần bị chút thương tích nên tạm băng bó lại, cúi xin hoàng thượng thứ lỗi hạ thần ăn mặc không nghiêm chỉnh. hũ Tiểu Văn kinh hô một tiếng, thiếu chút nữa là ngất đi. Đám người Triêu Mạc Bạch cùng Tiếu Hoán cũng là một bộ dáng như nhìn thấy quỷ.