Game-VN  >  danh bai
xs cần thơ

xsTiểu đệ bất luận ở đâu đều chiếm được chỗ đứng, trở thành tiêu điểm của mọi người. Xem ra hắn ở kinh thành cũng vẫn rất bá đạo. xsNói xong Phong Liễu Tam liền cung kính thi lễ với nữ hiệp áo trắng. xsLý Cáp theo ngón tay nhỏ nhắn của nàng nhìn lại. Tại phía tây bắc của tòa thành không xa có một trại lính. Trong quân doanh, một đại kỳ đang tung bay phất phới. Trên đó có một chữ “ Hổ” to tướng. xsLại nói đến Vân Lâm đi đến Đông Hải, tuy mỗi tháng đều gởi một lá thư nói về tình hình hiện tại của nàng, nhưng chưa từng về nhà, làm cho Lý Tư Hồng, Chân thị và Lý Cáp phi thường chờ mong vô cùng. cầnBất quá ngẫm lại cũng thế, danh hiệu Y Thần đâu phải người bình thường có thể đạt được, cao giá cũng là bình thường thôi. Nếu như bình thường Lý Cáp cũng mặc kệ hắn là Y Thần, y quỷ gì, cứ bắt hắn lại tính sau, nhưng mà bây giờ bệnh tình Linh Nhi, Tịnh Cơ thủy chung không được chữa khỏi, Y Thần chính là hi vọng trước mặt, để hắn cam tâm tận lực chữa bệnh cho hai nàng thì đừng nói đích thân thỉnh hắn, dù cho cõng hắn về Lý Cáp cũng đồng ý.

thơ Lý tướng quân! xsÝ nguyện của ta có quan trọng không? thơ Lý Cáp cười nói: cầnLà ai? cầnGia gia, những người này rốt cuộc là có bao nhiêu người? Cũng không biết chúng ở đâu? Chúng ta cứ trực tiếp bắt chúng rồi tra hỏi thử xem, không chừng có thể hiểu rõ mọi thứ?

xsNàng ta là ai? xsĐại Phi nằm bên cạnh cũng cảm thụ được sự tức giận của chủ nhân, hơi ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên hung quang. xsHương Hương vốn ngẩn ngơ nhìn hắn nhưng ngay sau đó nàng giật mình kinh hãi chạy tới. Nhưng tốc độ của Lý Cáp quá nhanh, hắn đập người vào mấy thân cây, đem toàn bộ đốn gãy ngang, sau đó lăn mất chục vòng trên mặt đất mới dừng lại được. Lý Cáp lồm cồm bò dây, toàn thân thoạt nhìn chật vật không chịu nổi. xsThân hình nho nhỏ hơi chấn động, do dự một hồi, rồi vẫn từ từ cởi y phục ra, lộ ra thân thể tuyết trắng mịm màng, bước lên cái ghế, rồi vào thùng tắm. thơ Ngươi đang nói cái gì? Người Thiên tuyển định?

thơ Hiện giờ trong đất nước đang xảy ra ẩn họa, các thế lực đang đấu đá với nhau đến thiên hôn ám địa. Đừng vội nhìn một cái quốc gia đang cảnh thái bình mà hiểu lầm nó vững mạnh, một khi biến loạn thì…Haizzz phía bắc Hồ Lỗ cũng đang rục rịch, đúng là lão cha đang sợ ngày loạn thế đang đến à nha! Mẹ nó chứ, Lý gia chúng ta có sự nghiệp thâm căn cố đế ở Đại Hạ quốc nên một khi quốc gia rơi vào bất ổn thì căn cơ gia tộc cũng thế mà tiêu tán a. thơ Cùng mấy tiếng à uồm, hỏa kỳ lân từ trên thuyền nhảy xuống đảo. xsCa khúc vừa xướng xong, công đường không một tiếng động, thẳng đến Diên Đông Vương gia ngửa lên uống cạn chén rượu, cười dài nói: “tuyệt! Trút hết nỗi niềm thư thái ung dung, Trút hết nỗi niềm thư thái ung dung!” mọi người lúc này mới hồi phục tinh thần lại, vỗ tay khen hay, khen ngợi liên tục.lúc này đây cho dù là nhóm thư sinh cũng không thể không lắc đầu, thở dài than: “khí phách, khí phách!” thơ Lão đạo lắc đầu: xsÔ thái hậu nhắm hai mắt lại, ngồi ngay ngắn bên trong xe lẩm bẩm:

xsChợt Lý Cáp vùi đầu vào ngực Thiên Thiên thét lên: cầnNếu ta cho ngươi biết nơi này là do ta một mình tạo thành có phải ngươi lại càng ngạc nhiên? xsMạc Liên cúi đầu không nói, qua hồi lâu bỗng nhiên ngẩng đầu lên nói: thơ Lý thái sư, Lý Minh, huynh muội Lê Bố cùng với một ít đại thần trong triều tiễn đưa bọn họ đến tận cửa kinh thành. Ngay cả Đằng Lăng Vương Hàn Bình cũng đích thân đến. Nhưng mà trừ huynh muội Lê Bố, đối với những người khác, Lý Cáp cũng chỉ khách sáo vài câu rồi đuổi đi. Dù sao bọn họ cũng không thật lòng tới tiễn đưa. cầnNào có dễ dàng như vậy, cũng phải có cơm cho bọn hắn ăn nha, nếu có cơm… ân…

thơ Mẫu hậu quả nhiên tin tức linh thông, nhanh như vậy đã biết. cầnĐúng thế, Hương Hương này chính là Hương Hương Bạch hồ mà hồi trước Công Tôn công tử gặp rồi đó. thơ Hai người liền đi đến Hoa phủ, nhưng Trương Chiêu vẫn cảm thấy trong lòng không yên, cảm giác mình bị người giám thị, có thể nhìn chung quanh, trừ bỏ thỉnh thoảng vài Vũ lâm quân tuần tra ra cũng không có ai khác. Dọc theo đường đi cũng không có ai đến hỏi hoặc là tìm bọn họ gây phiền toái. xsLý nhị công tử. thơ Lý Cáp bị quấy rầy, đánh mắt với Hương Hương, tiểu hồ yêu lập tức vung tay áo về phía sau, mấy tiểu thái giám, người chăn ngựa, vệ sĩ ngã xuống đất khóc thét.

thơ Sư phó! Nhất định người rất sành mấy trò tra tấn người. Mau mau dạy đồ đệ mấy chiêu. thơ Vừa rồi tuy rằng kịch liệt, nhưng hai phe lại rất ăn ý, không có sử dụng binh khí, xuống tay cũng không có nhắm vào tử thủ. Bất quá hai cao thủ mặc áo bào tro cũng bị thương rất nặng, tuy là quyền cước nhưng chưa chắc đã nhẹ hơn đao kiếm. xsLý Cáp sờ sờ mũi. cầnBổn công tử cũng không thiếu chút tiền lẻ. xsRời đi cũng phải chào từ biệt ông nội chứ.

thơ Lý Cáp tận lực tránh xa khu vực có đại nội cao thủ và Vũ Lâm quân tập trung, cũng tận lực tránh giao thủ cùng bọn họ chỉ tận lực chạy nhanh ra bên ngoài. cầnLý Cáp cầm một viên minh châu trong băng thất làm vật chiếu sáng, mang theo Linh Nhi quay trở về sơn động lúc trước. Sau khi vào trong sơn động, có minh châu trong tay, tình hình trong động lập tức trở nên rõ ràng. cầnLý Cáp mang theo ngao khuyển Đại Phi cũng lên xe ngựa của Vân Lâm, cho đến khi xe ngựa đến ngoài cửa thành thì muốn xuống. xsHắn đưa tay lên lau đi hàng nước mắt trên khuông mặt Tử Nghiên, nhưng vừa lau xong thì nước mắt lại chảy ra tiếp, nàng vẫn chưa qua cơn hoảng loạn, miệng vẫn lẩm bẩm:" Đừng... đừng làm vậy với ta... xin ngươi...". Nhìn đôi mắt đẹp đã dại đi, Lý Cáp không khỏi thở dài một hơi. cầnLý Cáp ngồi xuống bên cạnh Mạch Đông Khoan, ôm Thiên Thiên vào lòng, Thiên Thiên sắc mặt vẫn bình thường, tiếp tục việc chính là châm trà.