Game-VN  >  f mendy
ae288

ae288 Ngươi đã đến đây rồi sao ta lại không tới được chứ? Phải không Sương Nhi? ae288 Lý Cáp thầm nghĩ trong lòng, Long Nguyên tiêu cục đại thiếu gia này đoán chừng anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, võ công cao cường, còn trẻ lại lắm tiền.Y Tiên lúc ấy mặc dù đã trưởng thành, nhưng hình như còn chưa trải qua chuyện yêu đương bao giờ, chắc chắn đã bị Long đại gia mê hoặc. ae288 Lý Cáp nhìn hồi lâu, nói: ae288 Tiếng cười trầm thấp mà bén nhọn dọa cho mọi người sợ nổi da gà. Quận chúa vội vàng kêu lên: ae288 Đại hán đeo khoen mũi bên phải cũng vỗ vỗ ngực nói: “Lão tử Ngưu tam!”

ae288 "Hừ! Lão tử đối với ngươi tốt như vậy, nhưng ngươi lại lãnh đạm với lão tử, nghĩ nát óc không hiểu sao ngươi lại cảm thấy khoái hoạt với tên nhóc miệng còn hôi sữa. Hừ! Bất kể thế nào hôm nay ngươi phải hát cho lão tử nghe!" Hà Nguyên căn bản muốn mắng Lý Cáp " tên hài tử xấu xa". nhưng lời vừa lên mép thế nào lại nuốt trở lại trong bụng. ae288 Tư Phong Kiều bị tóm tóc, đau đến nhe răng trợn mắt: ae288 Tốt! Mặc khôi giáp cầm vũ khí, mỗi người chuẩn bị lương khô ba ngày, chuẩn bị ra khỏi bảo! ae288 Không đúng nha, theo như bản đồ thì chúng ta đã tới nơi rồi. Chẳng có nhẽ tên kia gạt ta ? Không thể nào... ae288 Ngoài cửa thành binh lính Vũ lâm quân cản bọn Lý Cáp lại, chỉ vào bố cáo trên tường thành nói:

ae288 Hai người kia không nhất định là đạo sỹ, hơn nữa người có cấp bậc đạo thuật cao như họ, người bình thường căn bản không làm gì được rồi. ae288 Tư Đồ Tử Nghiên lại chuyển sang ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn. Đầu năm nay kẻ lừa đảo nhiều lắm, nhất là thiếu nữ như nàng ra đường càng phải cẩn thận mới được. ae288 Trong lòng Lý Cáp vừa động, ngay lúc xe ngựa vừa chạy qua, thừa lúc kỵ sĩ hộ vệ bên cạnh không chú ý, tay phải ném con rối cầm trong tay vào trong xe ngựa. Bên trong xe liền truyền ra một tiếng kinh hô, ngay sau đó, màn xe bị nhấc lên, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp che khuất bởi khăn màu trắng, đôi mắt xinh đẹp thanh thuần kia nhìn về phía Lý Cáp. ae288 …………….. ae288 Lý Cáp xấu hổ, xem ra hẳn nên mang Lý Đông hoặc là Lý Tây đi mới đúng.

ae288 Lý Cáp lại phải an ủi mẫu thân một hồi, sau đó lui về phòng. Đầu hắn lại bắt đầu tính toán khi nào thì nên đi Đông Hải một chuyến, chứ tỷ tỷ xinh đẹp như vậy không thể để tên khác cuỗm mất được. ae288 chích tưởng hoán đắc bán thế tiêu diêu ae288 Đốt sạch mọi thứ, Lý Cáp viết lên lều trại lớn nhất đầy máu tươi còn sót lại hai chữ “Uy Vũ”. ae288 Vương lão bản bỗng chốc quì xuống đất, run giọng nói: “Nhị công tử, ngài đại nhân đại lượng, xin ngài đừng tính toán với....lũ nô tài này...” ae288 Nhưng mà nghĩ đến cũng đúng, nữ cầm sư kia là cầm sư tốt nhất ở Phiêu Hương lầu, nếu mà trông xinh đẹp như thiên tiên thì đã sớm bị lão bản cho ra lên sân khấu để hấp dẫn khách nhân rồi, làm sao mà còn có thể ở sau sân khấu dạy cô nương đánh đàn đây.

ae288 “Ân, chuyện gì? Không phải lại đói bụng chứ?” Lý Cáp thản nhiên nói. ae288 Hẳn là Ma cái gì nhỉ??..Ừ !... Đúng! Là Ma! Phế Nhân Ma!" ae288 Chủ nhân, Càn Khôn khí trên người ngài là một loại năng lượng tiềm ẩn. Nó có thể lẩn sâu trong xương cốt, cơ nhục…cùng với chân khí hoàn toàn bất đồng. Chủ nhân…người vẫn thật sự không hề cảm giác được tí gì khác lạ sao? ae288 Lý Cáp nói. ae288 Gia gia không phải thần tử cổ hủ ngu trung, nhưng chưa từng có ý nghĩ như vậy, con biết tại sao không?

ae288 Thành Hổ Dương chính là trung tâm kinh tế và chánh trị của hai tỉnh Thanh, Lâm, cũng là một tòa thành phồn hoa nổi danh ở Đại Hạ quốc. Không chỉ ban ngày náo nhiệt phi phàm, ban đêm cũng không có chút yên tĩnh. Các gian hàng đều treo lồng đèn để tiếp tục buôn bán, khiến người đi người đến đều náo nhiệt. Đêm ở thành Hổ Dương đều sáng chưng. ae288 Chuyện gì? ae288 Loại tràng diện này Lý Cáp cũng thường thấy, cũng không cảm thấy có gì không ổn, vẫn cúi đầu chờ phong thưởng. ae288 Thân vệ Lý Cáp cúi người bên cạnh xe ngựa nói. ae288 Nhưng rất nhanh Công Tôn Vô Tình lại lạnh mặt. Nàng nhìn chăm chú Băng Phách thần kiếm rồi một lúc sau mới chậm rãi lắc đầu:

ae288 Sau khi Lý Đông bỏ đi không lâu, Thiên Thiên, Diễm Nhi và Tử Nghiên liền mang lên một đống đồ ăn điểm tâm đủ hương vị màu sắc. Lý Cáp vừa thấy đồ ăn là lăn vào tàn sát, ăn uống theo kiểu người sắp chết đói. Mấy ngày này hắn sắp phải mang quân đi chinh chiến nên hắn muốn tranh thủ thời gian ở gần người than, ngược lại mọi người chỉ cần hắn ở nhà là chăm sóc hắn từng ly từng tí một. ae288 Lý Cáp mỉm cười nói: ae288 Tiêu Hàn, Lâm Thiên Văn, Trương Tề, Ông Viễn cùng Lê Bồ mang theo hơn ba mươi vạn đại quân tiến vào thảo nguyên, mà Lý Cáp bắt giữ đại hãn Sầm Ngu giằng co liên tục, với hơn mười vạn đại quân Hồ cuối cùng đã hội hợp được với đại quân. ae288 Đằng Lăng vương bất đắc dĩ, chỉ đành cười nói: ae288 Nữ nhân che mặt kia có võ công vô cùng kỳ quái, chắc chắn lai lịch cũng không nhỏ. Hôm nay đại sự không thành chi bằng tìm một cái cớ mà lui…

ae288 Vương Hàm quay đầu lại nhìn thì bỗng ngẩn người. Người tới tướng mạo anh tuấn, thân hình cao ráo phiêu dật, nhìn vào tuổi tác chắc cũng tầm mười sáu mười bảy, trên khuôn mặt hắn là nụ cười thản nhiên như nước mùa thu. Hắn gật đầu với nàng coi như chào hỏi. ae288 Lý Cáp ngẩn ngơ, Tiểu Thanh?! Trời đất, vậy ngươi không phải là Tiểu Bạch, Bạch nương tử ư?! Suy nghĩ một hồi lâu, hắn thấy nữ tử nóng tính gọi là Tiểu Thanh kia lấy ra ngân lượng chuẩn bị trả tiền, thì vội vàng ho nhẹ một tiếng với tiểu nhị. ae288 Hoàng đế híp mắt rung đùi đắc ý nói, nghĩ lại khi bị ám sát Lý Cáp nhảy đến trước xe hắn hét lên, lại là một phen khen ngợi, ban thương cho Lý Cáp một mớ vàng bạc châu báu gấm vóc tơ lụa vân vân, rồi thêm hai thớt ngự mã. ae288 Lại nói đến Vân Lâm đi đến Đông Hải, tuy mỗi tháng đều gởi một lá thư nói về tình hình hiện tại của nàng, nhưng chưa từng về nhà, làm cho Lý Tư Hồng, Chân thị và Lý Cáp phi thường chờ mong vô cùng. ae288 Lý Cáp liếm môi một cái rồi nói: