Game-VN  >  win 888
keonhàcai

keonhàcai Hắn quyết định muốn dẫn người thiếu nữ này rời khỏi hoàng cung, rời khỏi nơi hắc ám nhất thiên hạ này, mặc dù hắn cũng không rõ đường đường là một vị công chúa sao lại bị đối đãi như vậy, tại sao đôi mắt tựa như ánh sao kia lại bị mù, nhưng hắn đã quyết định làm như vậy, giống như quyết định dạo chơi hoàng cung được canh phòng sâm nghiêm vào ban đêm dù rất nguy hiểm, chỉ là dựa vào cảm giác, dựa vào ý nguyện của mình tùy tâm sở dục. keonhàcai Hoa Tư tuỳ tiện nói: keonhàcai Âu Dương Bác lúc này lạnh lùng nói: "Vấn đều là mặc dù hy sinh hai người bọn họ, cũng chưa chắc Lý nhị công tử kia sẽ bỏ qua cho Âu Dương thế gia. Bọn họ đã nói qua, không được Phỉ Phỉ thề sẽ không bỏ qua. Đừng thấy hắn chưa đầy mười tuổi, nhưng hắn có gia thế như vậy, dùng thủ đoạn, chúng ta đều chịu không nổi." keonhàcai Nhị công tử! keonhàcai Thượng Cổ phái?

keonhàcai Năm đó trên lầu Vọng Thước, một tiểu cô nương có đôi mắt to long lanh cùng hai hàng lông mày nhỏ nhắn, làn da trắng nõn. Bị hắn hôn lên môi một cái, liền tức giận, cầm đoản kiếm đối với hắn hô to: keonhàcai Đây tuyệt đối là ma quỷ, tuyệt đối là ma quỷ! Tên đó có sức lực, không e ngại dao thương, đánh lâu như vậy mà không có chút mệt mỏi. Những mãnh tướng bình thường, tuy biểu hiện mạnh mẽ thì cũng đều cảm thấy mệt mỏi, mệt đến muốn chết, nhưng mà cái tên ma quỷ này lại không thế! Ba Tắc Cát nhìn Hồ binh kêu thảm chạy về bốn phía mà thống khổ và bất đắc dĩ. keonhàcai Nhưng bởi vì Linh Nhi nhất định phải nằm ở trong lòng Lý Cáp mới ngủ được, cho nên hắn phải nhịn không thể giải tỏa. Đợi sau khi Linh Nhi ngủ say, hắn lại sợ đánh thức nàng, đành phải đứng dậy khoác quần áo đi ra ngoài trướng hóng gió ngắm sao. keonhàcai Áo Nguyệt Nhi làm bị Hỏa Kỳ Lân đốt, Lý Cáp liền mặc lấy một bộ trường bào, ôm lấy Linh Nhi cưỡi lên Kỳ Lân. Tịnh Cơ ngồi ở bên cạnh hắn, Thiên Tú, Phong Di ngồi ở phía sau. keonhàcai Yêu hồ này trước nay sống trong núi, có lẽ chưa hại ai, nhưng rồi nó sẽ hại, phải phòng ngừa trước mới được.

keonhàcai Muội muôi, là ai vậy? keonhàcai Vương Hàm cũng biết ca ca nàng lần này khó thoát thân, tự gây nghiệt tội không thể tha nhưng dù sao cũng là ca ca ruột của nàng, vẫn phải mở miệng cầu xin: keonhàcai Ngưu nhị và Ngưu tam cũng gật đầu, tán thành lời nói của Ngưu đại. keonhàcai Phong Liễu Tam giải thích : keonhàcai Gì cơ?!

keonhàcai Chỉ thấy vẻ mặt A Mạc Hách Địch kính cẩn đi đến trước người Lý Cáp rồi cúi người thi lễ: keonhàcai Lý Cáp đặt con hồ ly lên giường rồi nói với nó: keonhàcai Trương chưởng quỹ, chúng ta còn bao lâu nữa mới đến U Minh đảo? keonhàcai (1): Đại khái là càng đa tình thì càng chuốc lấy thù hận. keonhàcai Trước đây khi Diễm Nhi còn mang họ Âu Dương thế gia mỗi ngày đều ăn mặc sang trọng, cá ngon thịt ngon, sơn hào hải vị.. Nhưng ở Lý Phủ những thức ăn này nhìn giản đơn bình thường nhưng khi ăn lại cảm thấy ngon miệng hơn rất nhiều, giống như sự chênh lệch giữa bạch y tiên nữ với dong chi tục phấn. Sau khi trãi qua cuộc sống ở trù phòng Diễm Nhi thế nào cũng không nghĩ ra những món ăn nhìn như “lù khù vác cái lu chạy” thế này lại được làm từ nơi chướng khí mù mịt trong phòng bếp kia.

keonhàcai Mười lăm ngày, chỉ dùng có mười lăm ngày, ba ngàn Hổ quân đã giúp cư dân sửa chữa nhà cửa, dẹp hết nhà tranh dựng nhà ngói, chém một mảnh rừng nhỏ dựng một quân doanh tạm thời. keonhàcai Phu nhân, giúp ta mời tiểu đệ một chén! keonhàcai Thủy thổ bất phục. keonhàcai Hương Hương, nàng biết ai tên là Nạp Lan Bác không? keonhàcai Hương Hương lắc đầu:

keonhàcai Khục, khục. keonhàcai Công Tôn Vô Tình giãy ra: keonhàcai Lý Cáp tinh thần phục hồi lại, lắc đầu nhìn Thiên Thiên tỏ ý không sao, sau đó nói với Mạch Đông Khoan: keonhàcai Đôi mắt của tiểu thị nữ nhanh chóng đã ướt, bàn tay ôm lấy Lý Cáp, cả người run lên nhè nhẹ. keonhàcai -Vâng! Chủ nhân bảo trọng.

keonhàcai Thanh âm so với lúc nói chuyện với Lý Cáp nhẹ nhàng không ít. keonhàcai Biên chế quân đội Đại Hạ Quốc: một Tiêu doanh gồm một ngàn tới hai ngàn người; từ ba đến năm Tiêu doanh thì thành một Chuẩn danh. keonhàcai Lý Cáp nhảy lên nóc nhà chạy trốn, nhưng hắn phát hiện như vậy không những không bỏ rơi được truy binh mà còn thu hút cao thủ tuần tra xung quanh đến. keonhàcai Lý Cáp không nhanh không chậm đi tới hoàng thành. Sau sự kiến ám sát hôm nay kinh thành đã sạch bóng người đi đường, thỉnh thoảng chỉ có bóng đại nội cao thủ bay qua bay lại và binh lính Vũ lâm quân tuần tra. keonhàcai Thiên Thiên trầm mặc không nói, Lý Cáp cảm thấy kỳ quái, nhìn nàng, thì thấy tiểu cô nương đang đỏ hai mắt.

keonhàcai Hương Hương (Thiên Thiên) chào Đại công tử. keonhàcai Dù sao nó xinh đẹp như thế, có nước uống có thứ để ăn, lại không rét lạnh hay nóng bức cùng dã thú trùng xà, sống ở nơi này lại có cái gì không tốt chứ? Thiên hạ này chẳng phải cũng là một cái mai rùa lớn sao? Tâm nếu không ra khỏi nhà tù của bản thân, dù có thể rong chơi thế giới, chẳng qua cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng mà thôi. keonhàcai Không thành vấn đề! keonhàcai Lý Cáp quay sang Thiên Thiên bên cạnh, nghi hoặc hỏi: “nàng vừa hỏi ta cái gì thế?” keonhàcai Tiểu muội tên Minh Vũ.