Game-VN  >  mb8730
san ca rong

sanHứa lão bản ấp úng: caLý Cáp bị bọn họ vây công mà buồn bực, không đề phòng nữa mặc cho quyền cước, đao kiếm bọn hắn đánh lên mình, trong nháy mắt đã phá hỏng lễ giáp, may là cái nón phao câu gà vẫn ổn, không sao. caCon người chính là tập hợp của ích kỷ và mâu thuẫn. Cái cách con người ta xử lý cùng một sự việc trong những hoàn cảnh khác nhau sẽ có những phương pháp khác nhau. rong Diễm Nhi nghe vậy thẹn đỏ mặt, đỏ xuống cả cổ. rong Hiện tại phe Hồ quân, thật giống như lòng sông lớn bị nứt một khe lớn ở giữa, nước sông mênh mông mãnh liệt dồn dập đổ về phía cái khe kia. Lý Cáp ở bên trong Hồ quân mà tạo ra được vết rách kia, dưới mệnh lệnh của Ba Tắc Cát, Hồ binh Hồ tướng bốn phía điên cuồn lao về phía Lý Cáp, mọi thứ đã hỗn loạn, nhưng thật hoành tráng, chỉ sợ đây là một màn kỳ lạ nhất trong suốt lịch sử chiến tranh giữa Hạ Hồ từ trước đến nay.

caCuối cùng cũng sinh một đại bàn tiểu tử. sanNgươi nói chỗ chúng ta đứng là... caMột hồi qua đi, tên Quận chúa mới hít được vào một hơi. Hắn cảm thấy vết thương đã ngừng mở rộng, hắn miễn cưỡng chống tay đứng lên. Nhìn về phía Hoa hộ pháp, chỉ thấy đầu hắn giống như bị lửa thui qua, cháy sém mất một nửa, mắt trái rụng ra khỏi hốc mắt. Vai trái của hắn cũng lòi cả xương. Một tên thủ hạ không bị máu đen văng trúng đang giúp hắn xử lý vết thương nhưng mảnh vải khẽ đụng vào chỗ có máu đen thì lập tức bị ăn mòn, chỉ có thể dùng cành cây hay hò đá để cạo đi, chậm chút nữa thôi thì xương cốt cả người cũng bị ăn mòn sạch sẽ. sanÂn, ngươi cũng đừng khi dễ nàng a. sanVẫn còn một người, trên dưới hai mươi tuổi, lưng rộng eo thô, ngực rộng hơn lưng, mặc một bộ ‘tiểu mã quái lộ ra cơ ngực cường tráng, trên mũi đeo một cái khoen.

sanLý Cáp từ chối trả lời chỉ ừ một tiếng, Sầm Đầu lại cho rằng là trả lời thuyết phục, nhanh chóng truy vấn: rong Tốt! Lý Huynh đệ sảng khoái hơn người! Người anh em một lời đã định! Không nói nhiều lời nữa, sau này có chuyện gì của đệ cũng xem như chuyện của Vạn Lợi tiêu cục, nếu có thời gian hãy đến làm phiền Dương tỷ này nhé! rong Lý Cáp cười cười, vỗ vỗ tay Thiên Thiên không nhắc lại. Bất quá khi nhìn Diễm Nhi, lại phát hiện nàng nhìn bọn Chân Dao đến xuất thần, như đang suy nghĩ chuyện gì có thể là nhớ lại thời nhỏ lúc còn ở Âu Dương thế gia. rong Một tên mặc cẩm bào có râu quai nón nhìn thấy trên đất đầy thi thể, vẻ mặt âm trầm, nói với tên áo đen bên cạnh: rong Lý Cáp nói:

rong Ha ha… caLý Cáp đang ở trong nội đường, để cho Hương Hương và Thiên Thiên phục thị thay quần áo. Hắn hỏi lại: sanLý Cáp suy nghĩ một chút, Linh Nhi thật sự có thể là nhớ mình mà bị bệnh, từ khi đem nàng từ trên Thiên Sơn đi xuống, tiểu nha đầu này liền luôn luôn ở bên cạnh mình, cùng hắn thân mật đến cực điểm. Hơn nữa hàng năm sinh hoạt tại Thiên Sơn thế ngoại đào viên, không âu lo, tín nhiệm nhất đúng là hắn. Cho nên hắn rời đi lâu như vậy, tiểu nha đầu phỏng chừng sợ sẽ lo lắng quá độ, mà tích tụ thành bệnh. Bất quá Tịnh Cơ, chỉ sợ cũng có nguyên nhân khác, hắn cũng không tự phụ cho rằng Tịnh Cơ nhớ nhung hắn mà sinh bệnh. sanLý Cáp cười nói: rong Mấy vị giám khảo lập tức cho tám điểm, Y Thần cũng cho tám điểm, những Lý Cáp lại chỉ cho có ba điểm.

rong Mỹ nữ vóc người chẳng ra sao, tính khó khó chịu muội ta mơ cũng chẳng có ý đồ! caTỉnh lại Lý Cáp quả nhiên lập tức nghe được vịt đực kia hô: "... Bình Lỗ Đại tướng quân Lý Cáp..." Lập tức bước ra khỏi hàng, quỳ mọp xuống đất, cao giọng nói: rong Tần bà lập tức quay qua nhìn hắn chằm chằm, cảnh giác nói: rong Hơn mười bình rượu lớn đặt trước mặt Lý Cáp. Hắn không nói nhiều, trực tiếp cầm lấy một bình ngửa cổ uống, một giọt cũng không thiếu. rong Lý Cáp gật đầu coi như đã hiểu. Hắn lại liếc cái tiểu viện một cái rồi xoay lưng đi ra.

sanLý Cáp nhìn Duẫn Tiếu ở phía bên kia, cười nói: sanThiên Tú chậm rãi nói. rong "Đủ rồi, lão nhị, ngươi trước hết nghe lão tam nói!" Âu Dương Thiên không vui mà quát. sanTheo lời hắn, Thiết Tí thần vươngTrương Tĩnh đem hộp gỗ mở ra. Trong hộp gỗ tỏa ra luồng ngân quang chói lọi, một thanh trường kiếm màu bạc chế tác tinh xảo xuất hiện làm bao nhiêu người cùng sợ hãi than thở, có điều Công Tôn Vô Viễn đứng bên cũng không nói năng gì. Lý Cáp một bên cũng bĩu môi khinh thường. caMấy ngày sau đó, tâm thần Lý Cáp cứ không yên, luôn nhớ tới ánh mắt của Lưu Nguyệt Nhi, không biết sao, đối với hai mắt của nữ tử này hắn lại có ấn tượng đến như vậy, nhớ kỹ đến như vậy, thậm chí so với vết bớt hình rết kia càng khắc sâu hơn.

caLý Cáp thấy binh lình xung quanh nhìn trộm hắn với anh mắt đầy chờ mong, do dự một chút, gật gật đầu. ca浪花淘尽英雄 sanLý Cáp cười hì hì: "Nguyên lai không như thế, thật tốt thật tốt. Ta nói a, việc làm của ta cho tới bây giờ đều không có sơ hổ, làm sao để cho phụ mẫu biết được mà sẽ mở hội thẩm vấn chứ.." sanTinh thần lực là lực lượng rất kỳ diệu . Ngươi có biết, vũ khí tùy tâm biến đổi trong tay ngươi là do tinh thần lực “Thần Ma” khi đạt thành đại đạo tạo thành không? Huống chi ở trong này, tinh thần lực của ta cường đại nhất. caNgười đi đường kia vốn nhìn thấy Lý Cáp là một tiểu hài tử, không muốn để ý đến. Nhưng khi hắn đang định đi thì trước mắt tối sầm lại, đã bị ba đại hán to như ba ngọn tháp vây lại, liền trở nên khúm núm trả lời: “Tiểu…tiểu nhân cũng không biết, Lưu gia tiểu thư kia từ nhỏ vẫn luôn mang theo một cái khăn che mặt, ngoài trừ thiếp thân thị nữ cùng cha mẹ nàng, sợ rằng không ai biết nàng hình dạng ra sao. Có người nói…có người nói chỉ có phu quân của nàng mới có thể tháo cái khăn che mặt kia.

sanLý thái sư nói: rong Lý Cáp cao giọng hỏi. caTiểu đệ, mặt của chú sao vậy? Không sao chứ? sanNói xong cũng học ánh mắt vừa rồi của y, liếc nhìn khố hạ của y, nói: "Nàng ta bây giờ mười sáu, ta bây giờ chín tuổi. Chờ sáu năm nữa, ta mười lăm, nàng ta hai mươi hai, cũng là một cô nương đẹp như hoa. Đến lúc đó tiểu điểu của lão tử đã lớn thành chim ưng. Hừ hừ hừ hừ..... Ài, sư phụ, ngươi đến lúc đó ngàn vạn lần đừng có nghe lén đồ đệ ta làm việc nha. Nếu không dục hỏa nóng người, mà ngươi không có cách nào phát tiết, vậy thì đồ đệ sẽ có tội rồi. Tội lỗi, tội lỗi....." sanTừ sau rèm phía sau ngai vàng của Hoàng đế vang lên tiếng ho nhẹ, đồng tử hoàng đế co rút lại, nhìn về chỗ thái hậu, thầm hít sâu, mặt lại mỉm cười như chưa có chuyện gì, im lặng nhìn về phía cửa Uy Vũ điện, không nhìn thì không sao, vừa nhìn đã hoảng sợ suýt trượt khỏi ghế rồng.